-Đi đâu mà vội mà vàng,
Mà rớt cả súng, mà quăng cả chìa?
-Súng em dính chặt vào da,
Làm sao rơi được, dù là một giây.
-Thế chùm chìa khoá nào đây?
Rụng rời đổ đốt rơi ngay xuống nền!
-Chìa khoá vợ giữ một bên,
Em đâu có giữ, chị xem của nhà.
- Rõ ràng, chỉ có chú mà,
Súng không cẩn thận, ắt là cũng rơi.
-Chìa rơi, nhưng súng không rơi,
Súng còn, chìa mất, vẫn vui như thường!
-???
-Chị ơi, em thật ẩm ương,
Về nhà bị vợ cải lương suốt ngày.
-!!!
Anh Cường mà có qua đây,
Chị gửi chìa xuống dưới này, giúp em!
-Thế mà miệng cứ nhem nhem:
Chìa khoá không mất- súng em vẫn còn!!!
