Giadinh.net - Từ khi “sư tổ” về “mai danh ẩn tích”, bà không ngờ rằng số “đệ tử” do mình công phu đào tạo lại tiếp tục phát huy rầm rộ với quy mô lớn. Trông rất giống sư, nhưng không phải nhà sư. Trong những lớp hậu duệ của bà H., Võ Thị T. (xã Nghĩa H., huyện Tân Kỳ) được xếp vào diện nổi trội bởi các mánh khóe đầy mưu mô. Thuộc thế hệ “non người trẻ dạ” nhưng từ khi bước vào nghề, T. đã chứng tỏ được bản lĩnh kiếm tiền thuộc diện bậc nhất trong giới “giả sư”. Cũng giống như các “bậc tiền bối” đi trước, T. chập chững bước vào nghề với vốn kiến thức cỏn con nhờ học lỏm. Vốn là cô gái “siêng ăn nhác làm”, nhưng khéo ăn nói, T. nhanh chóng xâm nhập và hòa nhịp được với “nghề” một cách nhanh chóng. Đến “sư tổ” cũng ngán ngẩm với những chiêu “mới lạ” mà đệ tử “xen canh”. Lâu dần, chốn hành nghề đặt cho T. biệt hiệu “cáo” hay T. “đa hệ”. Xuất xứ tên gọi này cũng gắn liền với mỗi “chiến tích” mà T. đã thu lượm được trong quá trình tác nghiệp. Nhân danh là “Phật tử” đi gõ cửa từng nhà bán nhang, nếu thấy chủ nhà dễ dãi, thiếu cảnh giác, T. xin vào nhà ngồi nghỉ, xin nước uống và... có thể nhanh tay “chôm” đồ của gia chủ. Chiêu bài này, T đã học được tại bến xe cùng với dân “hai ngón” để “bổ sung” cho nghề giả sư. Cách “làm ăn” cũng khá hiệu quả nên T. “dắt lưng” những lúc đi bán nhang.
