Những vần thơ vui về "Súng" của anh chị em Câu lạc bộ "choida.com.vn"
Tạo hóa cho anh khẩu súng này.
Lúc to lúc nhỏ cũng vừa tay.
Súng anh chỉ bắn người thương mến.
Bắn đến khi nào "địch" ngất ngây. - (Hữu Lợi)
- Cho em hỏi :
Khẩu súng của anh to hay nhỏ ?
Súng bắn đạn ra có trúng không ?
Súng anh bắn đạn có cướp cò ?
Bắn định bao lâu định ngây ngất ?
Hay là chưa bắt súng đã cướp cò ? - ( Thạch anh)
Em hỏi làm anh khó trả lời.
Chuyện này khó nói lắm em ơi.
Bắn chóng hay lâu tùy vào "địch".
Nói nhiều không bằng thử xem chơi. - ( Hữu Lợi)
Địch nhiều bác biết bắn ai?
Nếu không cẩn thận..."Thiện tai" con nhầm
Bác khôn đợi "địch" đến gần
Bắn "đòm" một cái đúng tầm... chạy đâu???
(Thinh.tapchoida)
Súng bác Lợi hay quá, chúc bác bách phát bách trúng!
Trời đất sinh ra khẩu súng này,
Chẳng ăn, chẳng uống, vẫn đầy tay,
Lúc mềm lúc cứng hay đáo để.
Đàn bà con gái rất thích cầm
- (Nguyễn Quốc Thắng)
Người khôn tìm địch mà bằn (bắn).
Ngồi chờ địch đến nhăn răng có ngày.
Súng thần bắc bắn lai dai.
Bắn người thương mến mỗi ngày một phan (phát). - (Hữu Lợi)
Khoe gì? Khoe cái gỉ gì gi !
Sáng, chiều, phải nấu cơm cho vợ,
Không nấu thì đêm chết vì đì ! - (Minh Phượng)
Uống nhiều bia cỏ, có ngày rũ ra.
Muốn có nhiều đạn, súng à,
Rượu bia đến độ, ắt là súng sương( sung sướng)
Người ngoài cho đến người thương
Súng cần phân biệt rõ rường, biết chưa?
Kẻo rồi lúc nắng. lúc mưa
Tranh sáng , tranh tối, súng mừa(mà) bắn sai,
Bắn nhầm con gái ,con trai,
Bắn bừa, bắn bãi, súng xài hết đan(đạn)
Rủi ngày đạn hết, súng rù
Ngồi buồn, súng khóc tu tu như còi.
Súng ơi, súng nghĩ thử coi :
Ta nói như vậy, còn đòi đem khoe ?(nữa không?) -( Minh Phượng)
XUÂN HƯƠNG có mít để khoe.
HỮU LỢI có súng PHƯỢNG MINH khoe gì? - (HỮU LỢI)
Có "ấy" !
-( Nguyễn Văn Thành)
Người khôn đánh "địch" bằng tay.
Súng dùng hỗ trợ lúc này lúc kia.
Lúc đầu thì đánh ngoài rìa.
Hang hùm hé mở thì lia súng vào.
Bóp cò súng bắn ào ào.
"Địch" sung "địch" sướng thở vào thơ ra.
Ha... ha... ha...! - (HỮU LỢI)
Cho Anh Lợi 11 Điểm
.Quá xuất sắc ! - (NGUYỄN VĂN THÀNH)
Dấu huyền, dấu nặng, kém chi Hữu Lời (Hữu Lợi).
Thơ văn chọc ngoáy tơi bời,
Khiến Thành chủ nhiệm có nhời, biết chưa? - (MINH PHƯỢNG)
Tui xin dặn chút thế này:
Chị em chơi súng có ngày thiệt mang (thiệt mạng),
Sờ vào súng nổ tan hoang,
Xong rùi súng biến ra làng mà kêu.
Bác Lợi có cái điều cày,
Dám kêu là súng có ngày đòn no.
Bác Lợi có súng cướp cò,
Đi chưa đến chợ đã đã lo hết tiền. - (VIỆT ANH)
Cảm ơn Việt Anh!
Mình cũng muốn gửi đến Mr Lợi những lời đó mà chưa nặn được câu nào.
- (Nguyễn Quốc Thắng)
Xuân Hương bảo nó là còng (cọc).
Hữu Lợi bảo súng, Phượng Minh đồng tình.
Thắng, Việt tỏ ý bất bình.
Bảo nó là điếu thấu tình hay không? - (Hữu Lợi)
Thời này các bác biết không?
Điếu cày thì ít súng ông (ống) thì nhiều
Bắn ngang bắn dọc bắn xiêu (Xiên)
Cẩn thận đạn hóc thì liêu (liệu) thần hồn. - (Nguyễn Đức Thịnh)
Anh Lợi cẩn thận nhé súng của anh mà hóc đạn là nguy đấy anh! - ( Thachanh)
Bây giờ "đich" nó rất to.
Súng mình lại nhỏ chẳng lo hóc đàn (đạn). - (Hữu Lợi)
Súng, chày là để vào mông đàn bà.
Thắng, Việt đừng hiểu sai ra,
Đừng lầm lẫn giữa đàn bà, đàn ông.
Lợi tuy có chạy lông nhông,
Dùng Chày, dùng Súng để tông đàn bà,
Nhưng Lợi đâu có nhầm mà,
Điếu cày Lợi hút, ai mà đem đâm!
(Minh Phượng)
Chi ơi em có tông đâu.
Em đâm vào thịt không đau, mà sường (sướng).
( Hữu Lợi)
Bao năm dãi nắng dầm mưa.
Súng bác không được như xưa nữa rồi.
Ngày xưa bác bắn liên hồi.
Bây giờ phát một bác chơi thôi mà.
Chưa cần dùng đến rượu trà.
Chỉ cần ăn khỏe thế là bác chơi.
( Hữu Lợi)
Súng em dù đã cũ rồi,
Nhưng mà vẫn bắn liên hồi như xưa.
Một phát từ sáng tới trưa,
Từ trưa tới tối phát hai ăn tiền.
Trà rượu chỉ để giải phiền,
Nếu dùng kích đạn chết liền mấy cô .- (Việt Anh)
Quả này hơi đau tý
Xin thua chị Phượng (Cô Phượng) - (Việt Anh)
Ta đây tên gọi Minh Phương (Phượng),
Vốn là con cháu Xuân Hương đó mà! - (Minh Phượng)
Bao năm dãi nắng dầm mưa.
Súng tuy ít đạn nhưng chưa cướp cò.
Bao năm làm việc hầm lò.
Đen đi đôi chút nhưng mà dẻo dai.
Có lời nhắn nhủ bạn chơi.
Nhiều ít tùy người nhưng phải dẻo dai. (Hữu Lợi)
Nếu nhận là cháu Xuân Hương.
Sao không mang mít ra phường (phường hội) mà khoe? -( Hữu Lợi)
Chắc là mít chín quá rồi.
Không đem khoe nữa, mọi người cười chê.
Hay mang mật gấu cà dê.
Gọi là khoe tạm, hả hê mọi người.( Hữu Hoàng)
Quả mít cũng như con người,
Ai ai cũng chỉ có thời mà thôi.
Lúc xanh, nhựa dính lôi thôi,
Khi chín, móc múi, đem lôi vào mồm.
Vừa ăn, vừa nói nhoàm nhồm:
“Thơm như móc mật, “lá lồm” Lạng Sơn!” (Minh Phượng)
Mít già ít nhựa ngọt ngon tỉnh người.
Ngày Tết đâu phải ba mươi,
Phải sang mồng một, đất trời chuyển giao.
Mít non chưa hẳn ngọt ngào,
Gừng cay, muối mặn, ngấm vào lòng nhau. (Minh Phượng)