Những vần thơ vui về “Súng”

 

 

Tạo hóa cho anh khẩu súng này.
Lúc to lúc nhỏ cũng vừa tay.
Súng anh chỉ bắn người thương mến.
Bắn đến khi nào địch ngất ngây.

Nghe đồn súng bác từ lâu
Hỏi thăm súng xuất trời Âu bao giờ?
Khi chuẩn bị, súng chào cờ
Thấy tây lừng lững súng phờ râu trê?

Có súng bắn ở chiến trường.
Có súng bắn ở trên giường là chinh (chính).
Có súng bắn trúng thì đau.
Có súng bắn trúng nhớ nhau suốt đời.
Súng người bắn đẩu bắn đâu.
Súng anh chỉ bắn phao câu nhà mình.
Súng ai bắn đẩu bắn đâu.
Súng đây chỉ bắn ruộng sâu ba bờ.
Bắn xong súng cũng mệt phờ.
Súng đi ngủ nhé xin chờ hôm sau.

Bao anh đứt chỉ đường tà
Súng tưởng lâm trận thò ra luôn ngoài
Địch nhìn lại tưởng củ khoai
Vội vàng nắm chặt đưa ngay vào lò
Sau hơn 1 tiếng phì phò
Khoai không thấy chín, còn lò tái tê
Địch thì sung sướng đê mê
Thì thào địch bảo :em ê cả mình
Chiến giường vẫn cứ rung rinh
Đầu hàng, địch nguyện làm … tù binh suốt đời.

Đánh địch chủ yếu bằng tay.
Súng dùng hỗ trợ lúc này lúc kia.
Lúc đầu thì đánh ngoài rìa.
Hang hùm hé mở thì lia súng vào.
Của tây cũng giống của tàu.
Bóp cò súng bắn nháo nhào là xong.

Cuộc sống thiếu súng địch cũng buồn.
Cho nên địch cứ tìm súng luôn.
Vài ba bốn bữa chơi một trận.
Sảng khoái tinh thần để bán buôn.

Súng này súng của mọi người.
Ai mà bị bắn cũng cười như hoa.
Ở gần cho đến ở xa.
Cứ nghe tiếng súng thật là súng sương.
Cuộc đời còn lắm tai ương.
Hãy cùng với súng trên đường hành quân.

Súng kia nay đã đủ đầy
Bắn ra một phát biết đầy hay xương.
Cướp cò là chuyện đời thường
Là do thuốc súng bị trương nhiều ngày
Dửng dưng cứ ngỡ chẳng hay
Có ngày bị bắn lăn quay ngã đùng.

Xuân Việt em ơi có khỏe không?
Sinh nở vuông tròn đã thành công?
Lò em còn ướt hay khô ráo?
Khô lò em mới được cho thông!

Đùng đoàng súng nổ phát thèm
Bắn cho địch chạy bét nhèm …..tiếc ghê
Địch chạy ta vẫn còn phê
Hôm nào ta gọi địch về với ta

Lâu ngày nằm im, nghỉ dưỡng sức,
Thạch anh chọc chạch làm Súng tức.
Ngóc nòng Súng nổ một tràng dài,
Rộn rã cả trời đang nóng nực.
Hừng hực…

Bao năm dãi nắng dầm mưa.
Súng anh ít đạn nhưng chưa cướp cò.
Bao năm làm việc hầm lò.
Đen đi đôi chút nhưng mà deo dai.
Không tin em cứ thử chơi.
Biết rồi đừng nói ra ngoài nghe em.

 

Súng anh là súng thần công.
Bắn cho quân địch chổng mông lên trời.
Thỉnh thoảng địch nhẻn miệng cười.
Súng gì mà bắn làm người đê mê.

Súng này chỉ là súng bắn nước
Bắn không đau nhưng ướt hết người
Ăn đạn rồi hoa sẽ tươi
Tâm hồn phơi phới nhớ người chẳng quên

Miệng Dê nhưng Súng chẳng Dê,
Lúc Thua, lúc Thắng, lúc Huề đó thôi.
Làm Thơ về Súng cho Zui,
Cuộc đời thêm đẹp – xả xui nỗi buồn.

Súng cụ vẫn ngẫng cao đầu.
Dù cho nó có xuống màu nhiều ti.
Súng cụ ngoài bắn còn phi.
Địch sung sướng quá ôm ghì lấy cu (cụ).

A ha tên địch đây rồi.
Mấy hôm đi vắng dưỡng hơi lấy đà.
Hôm nay địch muốn sướng à?
“Vén váy” lên nhé súng ta bắn nào.
Lắng nghe hơi thở ngọt ngào.
Biết rằng địch đã lọt vào mê cung.
Thôi thôi không nghỉ lung tung.
Súng mà thiếu địch cũng không là gì.

…………..

Súng mà bắn mãi một lồ (lỗ).
Không bắn lỗ khác súng tồ biết chưa.

Anh luôn biết tạo nụ cười
Làm thơ súng ống thêm tươi từng ngày
Mai sau nếu súng lăn quay
Bắn không nổi đạn thì đây tiếp giùm.
Đây bắn chả dám lung tung
Vì cơ số đạn chẳng hung , chẳng nhiều
Đạn luôn để bắn người yêu
Đem ra bắn bậy dễ tiêu tuổi già
Súng là câu chuyện phôi pha
Là cái cớ để cho ta giải sầu
Súng là câu chuyện đâu đâu
Nhưng mà gần gũi canh thâu mọi người.

Cám ơn tất cả mọi người.
Cùng làm thơ súng cho đời thêm vui.
Mai sau súng có chầu trời.
Những vần thơ súng muôn đời vẫn sung (súng).

Súng bố mà có lăn quay.
Súng con mà bắn ngất ngây hơn nhiều.
Súng em lúc ấy cũng tiêu.
Bây giờ tranh thủ bắn nhiều đi em.

Súng anh vẫn rất còn sung.
Gặp địch là bắn oai hùng lắm ghê.
Địch chạy nhưng cũng rất phê.
Thích thì ta nhử địch về ta chơi.

Trốn đâu mà trốn anh ơi
Địch bận đi vắng dưỡng hơi lấy đà
Súng đừng ra vẻ oai hùng
Địch mà ra chận súng kia toi đời

Bóp cò súng bắn ào ào.
Đỏ nòng của súng đạn vào như mưa.
Hết đạn súng sỉu không hư.
Súng vẫn còn cứng coi như hỏng đời.
Em ơi không nói nhiều lời.
Phụ khoa đi khám về rồi biết ngay.

…………………….

Súng anh bắn địch đã lâu.
Bắn trúng địch bảo không đau mà sường (sướng).

Này thì súng với chẳng bom
Em đây chưa biết lom khom ngước nhìn
Này thì súng với chân tình
Em đây chưa biết vì mình độc thân
Này thì súng xa, súng gần
Cho em góp với một phần ham zui
Này bác súng bắn ít thui
Bắn nhiều hết đạn hết vui he he

Việc gì em phải bó tay.
Bắn đi vài phát biết ngay thôi mừ.
Lúc đầu thì bắn từ từ.
Lúc sắp nhả đạn lắc lư liên hồi.
Bắn địch chỉ có thế thôi.
Có việc gì khó mà lùi với tiên (tiến).

 

Nữa đêm súng ống hãi hùng
Vì lo quân địch mịt mùng bao vây
Bao giờ anh thấy ngất ngây
Là lúc đạn sạch nòng hây đỏ dừ
Bắn cho quân địch khiếp từ
Bắn sao cho súng không hư không sìu

Súng anh bắn địch đã lâu.
Những vẫn còn tốt cần đâu bảo dường (dưỡng).
Súng anh thấy địch là cương.
Bắn cho quân địch thật sương (sướng) rồi sìu (sỉu).

Choáng với anh súng liên thanh
Em đây súng nhỏ canh canh từ từ
Một viên đạn giết con sư tử
Ba viên mà bắn giết lừ 5 em

Súng ơi ta hỏi cái này
Không lo bồi bổ sao cày ruộng khuya
Suốt ngày cứ nổ tía lia
Lỡ mà lâm trận địch kia đông dày?
Hết đạn mà súng hao gầy
Địch vây tứ phía súng này làm sao

Tiếng súng làng rộn ràng đây đó …

…tưởng như anh đã lạc vào động tiên.
Sao anh không nhớ súng anh bắn được đạn đâu ?
Một hôm anh bắn ra ngoài.
Cả ba phát súng không thành .
Địch kia đâu có sợ gì hỡi anh .

Súng nhiều địch ít em ơi.
Cho nên súng cứ phải chơi hết gà (ga).
Chưa cần dùng đến tiểu trà.
Cơm ăn ba bát thế là bác chơi

…………………

Địch mà dùng mãi một sùng (súng).
Không chơi súng khác không khùng cũng “điên”

Hoan hô súng bác Hữu Lời
Thạch Anh tố cáo súng thời mất thiêng
Bắn không nên , phải đền tiền
Váy, mông địch vẫn y nguyên như đầu
Làm cho địch cáu, càu nhàu
Bắn gì … 3 phát vẫn vào … hư không.

Địch biết địch chớ nói ra.
Lộ hàng của súng người ta đề phòng.
Ở đây chỉ nói chuyện chung.
Đừng nên nói chuyện địch sùng (súng) nghe em.

Súng bay giờ dùng nhiều cũng giãn
Hơi hết rồi đạn bắn lung tung
Bắn được đâu mà dương oai hùng
Đạn bắn ra lờ đờ nước hén
Hết đạn rồi bảo dưỡng súng đi

Em ơi em chớ có tin.
Súng bắn như thế địch tìm làm chi.
Súng anh vừa bắn vừa phi.
Địch sung sướng quá nên đi tìm sùng (súng).

………………..

Địch ơi tìm súng làm chi.
Thấy rồi cứ để súng phi một mình.

Người buồn súng cũng ngẩn ngơ
Địch nhiều, đạn hết làm thơ cho rồi
Hôm qua gặp địch bồi hồi
Hôm nay gặp địch cứ ngồi trơ ra
Địch hỏi: tại sao vậy ta?
Chạy nhiều nên đứt dây ga địch à!

Nông dân chỉ có dưa cà?
Thế mà họ vẫn cày ba bốn sào.
Mình thì bia rượu sơn hào.
Ruộng thì bé tẹo lúc nào cũng lo?

Làm thì có nghỉ, có công
Ai rảnh sách súng chạy rông ngoài đường
Làm thì có lúa, có cà
Ai rảnh mà bắn phà phà như anh

Em không bắn được để anh.
Chứ đừng nói thế Thạch anh chê cười.
Làm trai sống ở trên đời.
Bắn cho quân địch ngậm cười chín suôi (suối)

Bác dạy em chẳng dám đừng
Súng ống đạn dược thẳng tưng bước đều
Địch kia mà cứ hễ trêu
Em đây bắn thật sưng vêu một lần.

Em ơi cùng bắn cho vui.
Đừng để súng bác đơn côi một mình.
Địch đang khủng cố binh tình.
Biết có mình bác thình lình tấn công.

Ngày ngày cất bước ngang qua
Để xem súng bắn đạn ra thế nào
Thử xem sức súng ra sao
Bắn bao nhiêu đạn thì ra đầu hàng

Súng anh đạn vẫn đủ đầy.
Địch nào muốn sướng súng này bắn cho.
Địch mà được bắn chớ lo.
Súng anh đã bắn là bo rất đầm (đậm)

ơn man cầm súng anh chơi
Lau chùi nhè nhẹ rồi phơi lên giàn
Em lau cho súng khỏi han
Tinh tươm súng sạch vãi hàng tẹt ga

Buồn buồn mang súng bắn chơi.
Địch bảo hết đạn buồn ơi là buồn.

Buồn buồn mang súng ra khoe.
Địch bảo súng bé chẳng lòe được ai.

Trước khi bạn đọc mục này.
Thì nên đeo bỉm kẻo dây ra quần.

Buồn buồn vác súng chạy dong.
Địch nhìn thấy súng cong cong lưỡi liềm.

Tạo hóa cho em cái sự đời.
Lúc thì đi tiểu lúc vui chơi.
Là nơi khởi tạo bao nguồn sướng.
Là chốn kiếm tìm mãi khuôn nguôi.

Bỉm em cũng đã được đeo
Mà sao vẫn thấy nước lèo nó ra
Cứ ngồi đọc ngẫm tà tà
Cười vui phấn chấn quang ta mấy người?

Mùng hai tháng chín năm nay.
Pháo hoa không bắn thì đây bắn sùng (súng).
Cho dù đêm tối mịt mùng.
Súng vẫn bắn trúng đỏ nòng như xưa.
Đạn ra sối sả như mưa.
Tuy không mát mắt nhưng vừa lòng em.

Một là thơ bác quá hay.
Em cười nhiều quá nên dây ra quần.
Hai là đằng ấy thiếu tiền.
Mua phải bỉm rởm nước liền ối ra.
Ba là đi khám phụ khoa.
Xem lại cái ấy nó ra thế nào?

Súng khôn tìm địch mà bằn (bắn).
Ngồi chờ địch đến nhăn răng có ngày.
Bắn đi đạn lại hồi ngay.
Để đầy ức chế không hay tí nào.

…………………

Súng bắn cho địch vãi ra (vãi ra quần).
Quai hàm bị sáii thì ra đầu hàng.

Súng em là súng nhân từ
Xuất sơn xuống núi an cư một vùng
Đạn thì còn đủ chưa dùng
Mỗi ngày tập luyện oai hùng sớm mai
Chờ ngày quân địch kéo vào
Súng em anh dũng lao xao đi đầu
Nhưng sao chưa thấy địch đâu
Súng em cứ thế làm màu đợi thôi

Bắn thật em phải đi giày.
Chứ còn chân đất có ngày sưng vêu.
Sưng vêu em chẳng đi đều.
Tấp ta tấp tênh như lều vẹo siêu.

Súng anh bắn tỉa từ xa
Nhà cao, nhà thấp, có là gì đâu..!
Nhưng cẩn thận nhà có “sâu”
Đi mà không ngó, đỏ ngầu súng anh

Địch đông mệt lắm em ơi.
Phải từng tên một em chơi mới nhàn.
Đừng tưởng nhiều đạn làm càn.
Chỉ một tên địch bắn tan (tàn) cả hòm.

………….

Súng anh chỉ bắn địch nhà
Hết hơi địch cũng khen ra khen vào

Súng khôn bắn phải lựa kì
Bắn không phải lúc phải thì…mọt gông
Súng em chẳng phải lông bông
Bắn sao phải lúc địch đông mới nhàn
Súng em không gặp là phan
Phải canh cho chuẫn mở hàng từng em (địch)
Súng này phải bắn bất ngờ
Địch mà không chết lên bàn thờ là em!!!

Súng anh vẫn ngẫng cao đầu.
Du cho ai chẳng nói vào nói ra.
Súng anh thấy địch chẳng tha.
Bắn cho quân địch thật là súng sương (sung sướng).

…………….

Súng dê bắn địch mới phê.
Súng thường bắn địch địch chê quá trời.

Nghênh ngang vác súng đi săn
Vào rừng giật nảy bà chằn hiện ra
Ha ha bả kéo về nhà
Chơi trò tìm trốn , quân ta quân mình
Chơi xong súng cứ làm thinh
Mặt mày héo rũ vì kinh tởn rồi
Bụng đành bảo dạ để ôi
Chứ không hám nữa lôi thôi mệt người

 Súng đang có ý đi tu.
Địch tìm địch kiếm địch ru súng về.
Địch để súng bắn thật phê.
Không đi tu nữa mà về với đinh (địch).
Nhưng mà địch rất xinh tinh.
Thường trốn đâu mất ngoại tình ở đâu?

Đi săn mà gặp bà chằn
Súng anh không dám “bằng bằng” hê ha?
Việc gì phải dẫn về nhà
Cho súng mỏi, súng là đà cong queo?
Đừng dại vác súng qua đèo
Cho anh chết hết dám khèo đi săn!

Địch trốn cứ bảo vắng nhà.
Để cho súng cứ đi ra đi vào.
Hôm nay lộ mặt thế nào.
Bắn luôn hay để hôm sau bắn bù.

Bao hôm địch vốn vắng nhà
Để xem súng c
bắn vào bắn ra
Súng tồ anh bắn một lô
Địch đây bắn tỉa phát nào trúng luôn

Súng về súng bắn bàng bàng.
Chẳng chết ai cả nhăn răng mà cười.
Ai mà thận yếu trong người.
Tránh xa tiếng súng kẻo rồi “vải ra”

Súng anh treo giàn vì sao?
Khi mà địch đến lấy vào kịp không?
Không khéo súng rớt hầm chông
Địch qua oanh tặc, đứng không mà nhìn

Ở nhà chẳng thấy cối rung.
Sang nhà hàng xóm bập bùng xuống lên.
Ở nhà súng chẳng như tên.
Sang nhà hàng xóm như nêm như còng.
Thử xong mình thấy hài lòng.
Súng mình vẫn bắn đỏ nòng như xưa.

………….

Súng ai bắn đảu bắn đâu.
Nhưng mà nhớ bắn phao câu ở nhà.

 Vui say cho hết đêm dài
Khi men rượu thấm bắt ngay địch về
Súng này anh cứ tỉ tê
Đùng đoàng nhát một lăn lê bò toài
Ba mươi sáu bước một hai
Huấn luyện đủ cả chẳng sai ly nào
Cớ sao địch vẫn lao nhao
“Tôi thách ông đấy bắn vào tôi đi”

Dẻo dai chỉ có súng già.
Súng trẻ nó khỏe nhưng mà không dai.
Tằng tằng phát một phát hai.
Như rùa thắng thỏ thì ai cũng biền (biết).

Đêm qua nằm ngủ chiêm bao
Nằm mơ thấy súng đi ra đi vào
Nói ra họ bảo tào lao
Nhưng mà lỡ thiếu thì sao nỡ đành

Chồng già nhưng súng chẳng già.
Địch già mít chín quá đà em ơi.
Dẻo dai có sẵn trong người.
Bắn cho quân địch hết lời ngợi khen.

Vào đông súng lạnh quăn nòng
Lỡ mà địch thấy chạy vòng cửa trên
Địch ôm lựu đạn hớ hênh
Đúng vào phút cuối súng nêm ngay hầm

Địch nhà chân đất súng chơi.
Sang nhà hàng xóm súng chơi chân giày.
Sấu sía súng chẳng cần hay.
Miễn là mới lạ súng đây hết tầm.

Khổ cho súng đã bị treo
Đêm khuya nằm ngủ cọp beo rú gầm
Cất súng anh chui xuống hầm
Thôi thì mặc súng đúng tầm là phơ

Súng anh thật chí anh hùng
Địch đông anh cũng vẫn bùng như chơi.
Súng anh lúc đó nghỉ ngơi.
Cho súng đi ngủ chờ thời tính sau.

Dù cong, dù thẳng quăn queo
Súng mà thấy địch chẳng teo… tí nào !
Địch đừng lựa thế mà cao
Đông tàn giá lạnh vẫn vào vẫn ra

Địch nhiều thì đuổi bớt đi.
Ít thì dụ đến cố chi mệt người.
Làm trai sống ở trên đời.
Súng luôn thẳng đứng coi trời bằng vung.

Tiếng anh súng khỏe đồn xa
Địch quân tập hợp vào nhà tìm anh
Súng anh có kịp cành cành?
Hay là súng ẽo, tím xanh hai…h… ò ..n

Có rồi còn tậu làm chi.
Chưa có mới tậu để phi cơ mà?.

……..

Súng anh bắn địch đã lâu.
Địch cũ địch mới cùng nhau bảo rằng.
Súng gì mà bắn phằng phằng.
Địch sung sướng quá địch thăng liên hồi.

Súng anh thật chí anh hùng
Địch thời đông có đuổi cùng không đi
Súng anh lúc đó làm gì?
Vẫn dương thẳng đứng hay phi hàng rào?
Còn dụ không được thì sao?
3 năm một mống bắn sao cho đành
Súng già phải sắm liên thanh
Súng trẻ không sắm vẫn nhanh ra vào

Lỗ nào mà súng thấy hay.
Súng làm du kích bắn ngay lỗ đò (đó).
Lỗ nào mà súng chưa ngò (ngó).
Hãy cứ đợi đấy súng mò lần sau.

Một súng đã chết người ta
Có thêm súng nữa chắc là siêu nhân
Một súng bắn nó vừa thân
Có thêm súng nữa xa gần bắn sao?

Không dùng súng nó cũng hôi.
Phải năng tắm rửa lau chùi súng luôn.
Súng thơm bắn nó cũng giòn.
Súng mà kém tắm ai còn muốn chơi?

Ba quân xung trận đánh nhau
Còn anh xung trận vì đâu anh nè
Có phải vì súng đang me
Đùng đoàng địch biết xếp re quy hàng

Bao năm dãi nắng dầm mưa.
Súng anh ít đạn nhưng chưa cướp cò.
Bao năm làm việc hầm lò.
Đen đi đôi chút nhưng mà dẻo dai.
Tằng tằng phát một phát hai.
Hơn nhiều súng trẻ bắn hai ba lần.

Súng em là súng hiền mà
Chẳng dám bắn bậy sợ người ta đau
Chỉ khi có địch nhà sau
Súng lên đạn nhỏ lâu lâu tỉa dần
Mà súng này rất là thân
Chỉ bắn địch nhà không cần địch xa

Từ ngày chơi đá đến nay.
Súng của đá cảnh càng ngày càng to.
Bắn cho quân địch phải bò.
Lạy anh đá cảnh xin cho được hàng.

Bao năm ôm súng bên mình
Súng họ cất cù chú mình vẫn im
Thấy zui móc súng ra đùng
Nào ngờ đạn lép súng thời téo teo…!

 Trời đất cho anh súng có cần

Không ăn không uống vẫn lên cân.

Lúc to lúc nhỏ hay đáo để

Đàn bà con gái có lúc cần.

………………..

Súng anh dính chặt vào da

Làm sao rơi được dù là một giây.

  Súng nay đạn đã đủ đầy
Canh me suốt tháng đông này phải băn( bắn)
Ờ thì ráng chớ vùng vằng
Súng lên cò bóp tằng tằng hết ga
Ước gì đông sớm qua nhà
Cho địch kia sơ xãy là súng phơ

Thắng, Việt súng tịt rồi sao?
Mà sao chẳng thấy bắn vào bắn ra.
Thịnh “tâp chơi đá” cơ mà.
Sao không mang súng bắn ra bắn vào.

…………

Địch đâu “vén váy” lên mau?
Kẻo không súng trốn lần sau chớ tìm!

Thịnh Tập Chơi Đá chơi chim
Chứ không chơi súng đừng tìm nữa anh
Việt Anh ôm vợ làm lành
Nếu ra chiến trận tam bành thất kinh
Riêng em cũng chỉ dám rình
Chờ cho kép ngủ mới rinh súng bùm

Anh đi mua bỉm cho con.
Mua luôn cho mẹ để còn đọc thơ.
Chồng nghe Việt nói ngân ngơ.
Đọc thơ đeo bỉm ớ ơ ấm đầu.

…………..

Súng Chàm ngày một lên cân.
Muốn to như Cảnh thì nên luyện rèn

Súng em đâu dám tăng cân
Cứ như lúc trước xa gần như nhau
Mong cho ngày này năm sau
Súng em được bắn để lâu súng mòn

………
Khẩu súng lục nằm trong túi dết
Sao bắn mãi không hết hai viên ?

Chị đã hết đát rồi sao?
Mà không thấy chị bắn vào bắn ra.
Thạch Anh chán súng rồi à?
Mà sao chẳng thấy thò ra thụt vào.

…………………..

Buồn buồn tìm địch bắn chơi.
Gặp em ti mướp buồn ơi là buồn.

Cách không xa hai hàng rào ngăn cách
Địch hàng ngày vẫn rõi trông theo
Súng xa chận là địch đây đều biết
Địch ngắm nhìn súng rụt cổ vào ra
Súng oai hùng thế thôi các bạn
Gặp địch rồi súng bỏ chạy té re

Địch giờ trốn ở nơi nao?
Mà sao chẳng thấy tầm phào thơ văn.
Hay là địch đã vào chăn.
Cùng với một súng tập lăn bò tòi.

 ………….

Mỗi lần mà mở mạng ra.
Thiếu bài súng mới hơn là đói ăn.

Súng ai mà chạy rớt ngòi
Ai mà thấy địch rụt vòi vậy ta?
Làm sao bị địch đuổi ra
Hay là đạn lép bắn xa không thành
He he sửa súng đi anh
Không thì địch biết lại thành súng ma

Hoan hô tất cả mọi người.
Là địch hay súng cũng chơi hết tầm.
Đã bắn là địch phải khâm (khâm phục).
Bị bắn thì súng tầm tầm hết hơi.

súng sùng sung…súng bắn ta rung
búm bùm bum…thấy súng địch sung
tén tèn ten…đạn hết địch ghen
hú hù hu…ôi! đời ta đen.

Địch nhà em bắn vừa thôi.
Bắn chi cho lắm để rồi thở than.
Sức yếu em chớ làm càn.
Phải luôn cảnh giác kẻo tàn súng ngay.

Ba ngày trời nắng súng im…

Hôm nay trời lạnh súng tìm đi chơi…

Súng anh trời lạnh nửa vơi..

Thành ra pháo bắn con bơi con bò…

 

Chưa đi chưa biết đồ rưng (rừng).
Đi rồi thấy nó phừng phừng như dê.
Đồ nhà dùng chán dùng chê.
Đồ rừng mới lạ nó phê quá trời.

………..

Chày mà chỉ biết cối nhà.
Không biết cối khác gọi là chày kem (kém).

Đồ rừng cái đấy chẳng rừng
Nhìn qua một chút hừng hừng súng giương
Dưới xuôi đôi lúc không tường
Ngỡ trên cao ấy hết đường chạy xe
Khi nào súng thích té re
Cứ lên núi thử hái me…….ngọt lừ.

Chưa đi chưa biết đồ Tây.
Đi rồi thấy nó ngất ngây hơn nhà.
Đồ nhà rau sạch gọi là.
Đồ Tây phốp pháp như là phao câu.

Bắn sao đừng để đạn vương
Bắn sao cho địch nó thương tới cùng
Bắn sao cho địch biết sung
Bắn sao cho trúng tận cùng hốc hang.

Chưa đi chưa biết Đồ Sơn.
Đi rồi cũng thấy nó hơn đồ nhà.
Đồ nhà rau sạch nhưng già.
Đồ Sơn không sạch nhưng mà rau tơ.

Hôm qua tán gái đầu đình
Bỏ quên cái súng bên bờ ao sen
Về nhà địch hét rùm ben
Suốt ngày chì chiết: “xà beng đâu rồi?”

Bước một bắn trúng lỗ tai.
Bước hai khám phá chỗ này chỗ kia.
Bước ba súng bắn tía lia.
Bước bốn nhả đạn đầm đìa mới thôi.

Hôm nay trời bão mưa về
Co ro súng lạnh bộn bề việc công
Trả bài rồi lại nối thông
Đường truyền tín hiệu từ ông sang bà

Người ta một cối một chày.
Mình đây một cối nhiều chày giã chung.
Giã chung chày cũng lung tung.
Gặp phải chày tốt cối rung hết tầm.

Địch nằm chờ súng hung hăng
ĐỂ xem bắn tỉa lung tung thế nào
Địch mà xuất trận súng coi chừng
Cướp có liên tục ngã đùng ngay ra

Gặp hôm mưa gió mát trời.
Súng nhà cứ ngỗng lên trời đòi băn (bắn).
Gạ địch địch bảo hơi căng.
Địch đang đeo bỉm làm rằng bây trừ.

Súng em tìm địch đã lâu
Chưa thấy quân thù mất dấu nằm im
Chờ cơ hội ta lim dim
Cho ngày súng khỏe súng dìm từng tên

Ngày vui của địch tháng mười.
Chúc địch rộn rả tiếng cười niềm vui.
Công danh sự nghiệp tuyệt vời.
Gia đình hạnh phúc thú chơi bắn bùm.

Mấy hôm vác súng về Trung
Có cô gái Quảng nghe lùng tìm mua
Súng em chẳng bán không đùa
Bắn là làm thiệt dẫu thua cũng bùm.

Súng lớn súng bé mất tăm.
Để mình súng tớ bắn dăm phát liền.
Địch thì bỏ trốn trước tiên.
Trang thơ về súng thiếu tiền hay sao?

Người buồn súng cũng buồn theo
Rừng sâu muôn nẽo vượt đèo địch đâu?
Người thời đứng gác súng sầu
Địch nay trốn hết lâu lâu mới về

Địch ơi chớ có làm cao
Súng to, súng nhỏ chưa bao giờ nhùng
HUU LOI vẫn bắn đùng đùng
Đá cảnh thì đã giăng mùng tĩa xa
La Cham súng bé coi nhà
Địch xem cẩn thận đi ra chết liền

Đã lâu chẳng bắn địch nào
Súng nay ủ rủ, ra vào không yên
Vì sao chẳng biết chữ duyên
Súng buồn, súng chẳng huyên thuyên nửa rồi
Ôi! cuộc sống có vậy thôi
Người ta quên súng đơn côi một mình

Súng bé “địch” đã phòi ra.
Súng lớn đá cảnh trốn nhà ở đâu.
Nhanh lên vác súng ra mau.
Bắn cho quân địch không đau mà sường (sướng).

Địch chê súng tẻo tèo teo
Địch chê súng héo lèo phèo mực khô
Vượt đèo đồi núi nhấp nhô
Súng kia mệt vã hết vô hết vào

Súng anh đạn rất đủ đầy.
Thấy địch là bắn cả ngày lẫn đêm.
Bắn rồi lại muốn bắn thêm.
Địch sung sướng quá địch mềm chi chi.

Bên hiên địch đã mập mè
Người ôm súng đợi im re rình mồi
He he khoái quá ta ôi!
Hôm nay phải bắn, phải lôi địch vào

Hôm nay dù có thế nào.
Súng anh cũng chỉ bắn vào bắn ra.
Địch em thắng thế gọi là.
Cùng anh hợp sức bắn ra bắn vào.

Súng kia láng bóng lạ kì
Thân mình vằn vện bắn thì chạy đâu?
Một là đã nhõng phao câu
Hai thì địch chạy cho mau địch à

Chàm ơi tìm địch mà bằn (bắn).
Ngồi rình địch đến thì ăn thua gì.
Khoái rồi cứ thế mà phi.
Bắn cho quân địch nói gì cũng yêu.

………….

Quy luật cuộc đời tự nhiên là thế
Súng bắn địch rồi súng cũng hết hơi

…………………

Dù rằng biết súng hết hơi.
Nhưng mà súng vẫn cứ chơi như thường.

Cũng biết thế vui hơn nhiều
Nhưng mà súng bé chẳng liều anh ơi
Cứ từ từ ngắm mây trời
Địch thời dẫn xác để đời súng em
Mà sao lắm lúc rồi rem
Địch đâu chằng thấy mây đen kéo đầy
Và rồi súng ướt lem nhem
Đến khi địch đến leng keng súng dòm
Chắc là số địch còn ngon
Hẹn ngày súng lớn bon bon trả thù

Súng nhỏ rồi sẽ thành to.
Súng lớn rồi cũng thành tro có ngày.
Chỉ mong chăm tập cấy cày.
Ngắm cho chính xác bắn ngày bắn đêm.
Ba miền vang tiếng súng em.
Địch mà nghe thấy địch thèm là to.

……….

Súng anh nó đã xuống màu.
Không tươi roi rói thế đâu đừng nhầm.

HUU LOI súng lớn anh ơi
Súng LA còn nhỏ muốn đời luyện thêm
Nghe thanh súng lớn trong đêm
Súng nhỏ cũng ráng ngóng lên tập tành
Miền Nam súng xa không đành
Cho theo miền Bắc súng canh gác trời
Súng em chẳng ngại mưa rơi
Miếng cơm ba bữa có nơi dựng lều
Thân trai gọn chẳng người yêu
Đi đâu cũng đặng thêm nhiều phong ba!

Hôm qua gặp Dũng VT
Xem phim tài liệu “lăng xê” Súng nhà.

Súng nhà tươi rói như hoa,
Mỗi tội mắt Súng lơ là đi đâu.

……….

Súng thì dính chặt vào da,
Làm sao mất được dù là một giây.
Súng này bắn địch bao ngày.
Đen đi một chút nhưng cày vẫn tôn (tốt).

Ta muốn tìm chân trời mới
Muốn súng nhỏ bắn tới miền xa
Cứ đi vì kẻ không nhà
Súng cạnh bên chân tà tà bước mãi
Kẽ lãng du, súng tự tại
Gặp quân thù to lớn không sợ hãi
Súng bé đấy nhưng có tài
Địch ngó chừng chớ dương oai ta sần
Cắt hoa, mài đá có phần
Ung dung dạo bước xa gần giúp nhau!

 Chậu Aqua gốc để làm
Tỳ hưu cho chị đã làm hay chưa?
Chuyển ngay đến xưởng mà nhờ,
Cháu Lưu tạc đẹp, rẻ mà lại nhanh.
Khi nào tượng tạc đã thành,
Gọi ngay cho chị, lấy, thanh toán liền.
Gần Tết có 1 ít Tiền,
Tha hồ giương Súng mọi miền súng sương (sung sướng).

Vì tương lai súng bá by ( baby)
Súng ông hết sức, địch già sân si
Cái tâm theo đuổi mần chi?
Vì cho tất cả có khi an nhàn
Súng nhỏ quyết cày không than
Súng to giúp đỡ vô vàn tri âm
Chẳng ai không mắc sai lầm
Một ngày đi mủi ( điêu khắc) âm thầm :thầy ơi!
Hẹn khi có dịp ghé chơi
Súng em theo bác HUU LOI ngao du

Địch nhà súng mãi mới lên.
Gặp địch hàng xóm như tên cướp

Rét đậm súng nó cũng co.
Vào lò ấm áp súng to quá trời.

 Đã lâu súng vắng địch đâu
Chẳng ai rục rịch trước sau vậy nè?
Súng kia rớt đạn chẳng nhè?
Địch kia vong mạng cây đè hay sao?

Tất niên súng cất ở nhà
Đừng mang đi kẽo bà già tưng tưng
Anh ơi vui có điểm dừng
Nhậu xong thì ngủ, chớ đừng bắn ai

Tết đến súng có thêm đạn
Chớ đi mà bắn lạng quoạng quạ tha
Địch nhà cứ bắn thả ga
Địch ta lén xén bôn ba là “đùng”.

Súng ơi sao ngủ thế này?
Cớ sao không bắn mà quay ra rồi?

Địch cười chê súng bị ôi
Lên nòng bị cướp đạn rồi tịt luôn!
Làm cho địch bổng thấy buồn
Uổng công chăm sóc súng hồi tuổi xuân.

Súng oai hùng ngẩng đầu kiêu hãnh
Địch hạ mình nịnh tý súng thua.
Bắn một phát Súng nằm im thất chật
Gạ bắt tiếp súng nằm ìm nhu thóc
Hết đạn rồi Thì bắn làm sao?

Hôm nay vác súng ra lau.
Có người chê gỉ thay mau cò nòng
Rồi trề môi bảo súng cong
Cái cò ngắn cũn chẳng mong đùng đoàng.
…………………..

Chiến trường một bãi cỏ hoang
Súng lâu không bắn cỏ choàng mọc lan
Địch nhiều nhịn đói kêu than
Lau xong súng ống lên giàn bắn chơi

Hôm nay chủ nhật đi chơi
Ghé qua hàng súng tìm nơi đặt hàng
Café nhấp nhổm vài thang
Điện nhà vội réo địch đang nằm chờ
Chủ nhật mà chẳng được mơ
Địch kia truy lĩnh mệt phờ bỏ cơm
Kiểu này em ví cộng rơm
Đói meo- ốm nhách hết trơn oai hùng

Đá cảnh súng bị làm sao?
Mà khi bắn địch phao câu ra hoài.
A min súng cũng vậy thôi.
Bắn bao nhiêu địch cũng tòi phao câu.

Admin Súng to hay nhỏ
Hữu Lợi kìa Súng ống oai hùng
Cùng chung sức mang ra bắn địch
Để Ngoclan chấm điểm thi tài
Xem Súng ai bắn trúng vòng 10…

Cuối năm Mão ngủ lim dim
Đầu năm Long hóa bay tìm giấc mơ
Địch đừng bảo súng ơ thờ
Đón xuân súng nổ xác xơ địch nhà

Vòng 10 súng bắn thế nào?
Chỉ cho La biết mà vào tiếp quân
Biết địch biết ta chẳng ngần
Súng ta đi tốt, địch cần rút mau

Đạn nhiều súng ống nổ to
Địch nghe trốn mất chẳng thò đầu ra
Mai này súng biết với bà
Rô-Đa tý tẹo súng là lăn quay

………

Súng ta đi nhiều nên bất tỉnh
Địch thì nhiều nhưng giả bộ làm ngơ
Bóng đèn ơi! ta có tịt bao vờ
Lỡ bắn một ai thì vài người khóc

Đông qua xuân mới lại về
Súng đi đánh địch lê thê đâu rồi?
Địch nhà hết đứng lại ngồi
Súng săn hết đạn súng lồi mắt ra…
Ở nhà thì cứ rề rà
Mà sao biên ải súng ta làm càn?
Địch nhà cứ mãi ca than
Làm sao súng khỏe, rộn ràng việc đây?
Năm qua mới lễ đi thầy
Cầu cho tài lộc, bớt ngày can qua
Địch nhà vui vẻ xinh ra
Súng anh mới tốt , xông pha trận liền..

Cám ơn tất cả mọi người.
Cùng làm thơ súng cho đời nở hoa.
Tiếng cười vang khắp mọi nhà.
Ai nghe tiếng súng cũng là súng sương (sung sướng).
Súng bắn mang đến yêu thương.
Không đau mà chỉ súng sương bội phần.

Người ta súng cứ xù xì
Súng anh đen bóng trơn lì sa phia (saphia)
Mài lên hang địch tía lia
Địch cười tít mắt: súng kia thật tài
Long đầu, hàm én, mày ngài
Bắn địch nghiên ngã,rớt đài bao phen
Địch kia bị bắn thành quen
Suốt ngày năn nỉ: cho xem súng nào.

Súng anh phục dưới đám cỏ gà
Khi có hơi địch tự bung ra
Điểm xạ, liên thanh, tuỳ tình huống
Làm cho địch cuống, sướng phao câu
…………
Trần đời có súng chúng ta
Địch không bị diệt còn ra thêm người
Làm cho xã hội vui cười
” Hoà bình” -  là súng mọi người đặt tên.
Địch không chết chỉ sướng rên…
Làm gì … thế … súng để … địch … quên mặc quần.

Thạch Anh- Xuân Việt- Phượng Minh
Để anh Hữu Lợi nặng tình nhớ nhung
Anh Thắng Phong Thủy người hùng
Hoa ki long bắn đùng đùng rồi xa
Phi lao cùng da sa pa
La cham – đá suối hát ca cùng cười
Thơ văn súng ống vui tươi
Chất đầy nhựa sống nụ cười bên môi
Thơ vui đời cũng nở chồi
Gieo nguồn động lực sinh sôi diễn đàn
Nắm tay cùng cất hát vang
Thơ văn đá cảnh rộn ràng kết giao.

 Biên soạn: Đào Kim Phượng

 

Bài viết Những vần thơ vui về “Súng” ( http://www.homenh.vn/blog/nhung-van-tho-vui-ve-sung.html ) được sưu tầm bởi Đá Hộ Mệnh (http://www.homenh.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

4 thoughts on “Những vần thơ vui về “Súng”

Leave a Reply