Gấu vàng tâm sự đôi điều

Quê tôi ở tận Mianma,

Nhiều người cứ ngỡ tôi là Việt Nam!

Hồi bé tôi chạy lang thang,

Bị thợ săn bắt đưa sang bên này.

Họ trói, họ buộc chân tay,

Họ chuyên, họ chở suốt ngày, suốt đêm

Mua đi, bán lại liên miên

Rồi tôi bị bán về miền nông thôn

Ba năm ở đó thật buồn

Gia đình không có, bạn bè cũng không

Ông bà chủ, làm nghề nông,

Còn nghèo, nên nuôi nấng không ra gì

Nghe tin chính phủ sắp về,

Gắn chíp điện tử chẳng hề nương tay.

Ông bà vội bàn bạc ngay,

Đem tôi giết thịt, đang tay sao đành?

Còn đang tính toán loanh quanh,

Có người mách bảo, đem quành Kiến An.

Gửi trại Minh Phượng an khang

Chủ nuôi đỡ khổ, Gấu càng sướng vui!

Đến đây chẳng phải mình tôi,

Hàng trăm bạn Gấu khắp nơi tụ về.

Ở đây ăn ở đề huề,

Trang trại sạch sẽ, bạn bè đông vui!

Đôi khi mấy đứa chúng tôi

Tựa chuồng, bó gối, nhìn đồi Thiên Văn,

Ước ao một cánh rừng xanh!

Nhưng thời thế vậy, cũng đành chịu thôi!

Cũng may ông chủ thương tôi,

Ông chăm sóc tốt khiến tôi mượt mà.

Đẹp trai cũng nhất - nhì - ba,

Làm Vui lòng khách - cả nhà cùng Vui!

 

Cuộc đời đến thế mà thôi,

Góp phần để lại Niềm vui cho Người!


Chú thích: Gấu Vàng là một giống Gấu quý hiếm, hiện nay không nhìn thấy trên thế giới. Ở Việt Nam còn duy nhất một con, một người nông dân ở Kiến Thiết, Tiên Lãng, Hải Phòng nuôi từ bé, do thợ săn bắt được. Khi nhà nước có chủ trương gắn chíp điện tử, họ sợ định giết thịt. Ông bà Minh Phượng nghe tin đã đến thu mua về trại để Bảo tồn, không lấy Mật, chỉ để khách du lịch tham quan.

ĐÀO KIM PHƯỢNG


Hãy phát biểu ý kiến của bạn

*


Xem thống kê truy cập